Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013

                                                 Xin giới thiệu bài thơ của một bạn thơ HMG:
                                          
CHO ĐI

cho đi một nụ cười
ta thấy đời bỗng vui
cho đi một bờ vai
người vơi cơn mỏi mệt

Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2013

                      SÀI GÒN CÓ NHỮNG TRÁI TIM
  Sau ngày Đất Nước hòa bình thống nhất, vào cuối thập niên 80, báo in còn đang là thời phát triển, rất thịnh hành với công chúng. Vì hoàn cảnh kinh tế gia đình khó khăn, kiếm được ít tiền lo cơm áo, đáp đổi qua ngày cho vợ con sống đã là may mắn lắm rồi, nên để có khoản tiền mua báo hằng ngày là điều không thể với tôi. Cái niềm đam mê đọc sách báo đã ăn sâu vào máu huyết tôi ngay từ thời còn trẻ, nên ngày nào không được cầm tờ báo trong tay, thì thật bứt rứt khó chịu. Để thỏa mãn niềm đam mê, tôi đã làm một việc bất đắc dĩ, trưa nào cũng lân la tới mấy quầy báo ở chợ quê, đọc”cọp”. Đọc riết đến mức cô hàng bán báo, tỏ ra khó chịu cho cái gã “lì đòn”không sợ những cái lườm nguýt của cô. Nhưng, thỉnh thoảng để thoa dịu cô hàng bán báo, mỗi tuần, tôi cố dành dụm tiền lẻ để mua một tờ, nhưng đọc “cọp”thêm tới 2,3 tờ báo khác nữa. Mỗi tờ báo lúc bấy giờ giá chỉ có 3,4 ngàn. Thời đó chưa có nhật báo, nhưng một tuần ra 2 hay 3 lần thôi.

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

                  Chiều Bệnh Viện
                Chiều bệnh viện Trưng Vương
               Ngoài kia phố đông vui
              Dòng người như thác đổ
              Ngược xuôi nhịp phố thị
             Ta muốn là suối nhỏ
             Hòa cùng thác xôn xao
               Chiều bệnh viện Trưng Vương
              Ta khát khao sống khỏe
              Tung tăng giữa cuộc đời
              Bương chải áo cùng cơm
             Dù mồ hôi thấm áo
             Được sống vậy mà vui
            Thật hạnh phúc hân hoan
       Chiều bệnh viện Trưng Vương
       Ta quên bệnh trầm kha
      Tâm hồn vẫn bay bổng
      Chấp cánh cùng ước mơ
      Vẽ vời bao hy vọng
      Ta xây hạnh phúc ta
                                          Dù cơn đau mệt nhoài
                                                                    
                                                         .....Sức khỏe quí hơn vàng
                                                               mất sức khỏe là mất tất cả.....

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013


                      MỘT CÁCH YÊU THƯƠNG
 Cách đây ít năm, tôi không nhớ, trên một tờ báo hay quyển sách nào đó, có một câu, không biết có phải là một danh ngôn hay tư tưởng của ai đó : “The way to love anything is to realize that it may be lost.”
  Câu nói này đã tác động tới tôi, và tôi đã đem ra thực hành vào đời sống từ đó tới giờ. Trước hết, với người thân yêu của mình, là vợ con trong nhà. Mỗi khi lỡ nóng giận hay khi gặp những chuyện bực mình, có thể “nổi khùng”, tôi lại nhớ tới câu nói trên, như một ly nước mát giúp tôi hạ nhiệt từ từ.
  It may be lost.Vâng, tất cả chúng ta chỉ là những khách trọ nơi trần gian thôi. Mạng sống và những của cải vật chất ta đang có chỉ là tạm bợ. Cái ta đang có đâu phải của ta vĩnh viễn. Nay còn mai mất. Ngay cả người- bạn- đời, nửa còn lại của ta, đang cùng  đồng lao cộng khổ giữa cuộc đời gió bụi với ta, nhưng ta có dám chắc người ấy cùng sánh bước với ta suốt đời? It may be lost. Nơi quán trọ trần gian, mái ấm gia đình là quán trọ bình an và vững chắc nhất. Hỏi rằng, trên đời này, ngoài Chúa-Thượng Đế, có tình nào bằng tình cha mẹ với con cái, vợ chồng với nhau? Người dưng sao bằng máu mủ?

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013


              MỘNG DU
          Men lòng ấp ủ say lâu
         Còn thương còn nhớ khi nào mới nguôi
        Yêu em như kẻ mộng du
        Tôi đi tôi đứng vẫn là bóng em
         TRả ƠN EM
       Hôm nay vắt kiệt trái tim
      Tôi đem ký gửi cho em một đời
      Em về cất giữ cho tôi
     Linh hồn gỗ đá rong rêu thuở nào
     Ơn em mang nặng lâu dài
     Mai sau xin trả nghìn bài thơ yêu

                ...một thuở còn yêu…đã lâu lắm rồi…

Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013

                   TÔI ĐỊNH VỊ TÔI
  Nước Mỹ, còn có tên gọi đầy đủ : Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ (The United States of America- USA ). Một siêu cường quốc. Một đất nước nhiều cái Nhất, nhiều cái Super. Nơi đây, một miền “đất lành chim đậu”, Thượng Đế đã đãi ngộ dân tộc này một cách hào phóng cả về thiên nhiên, địa lý và con người. Là một người Việt Nam, chưa bao giờ đặt chân tới Mỹ, khi đưa ra nhận định này, phải chăng tôi quá hàm hồ và phiến diện? Nhưng bằng cảm nhận, và qua những gì tôi biết qua báo chí ( báo in, báo mạng… ), tôi và chắc chắn rằng hàng triệu, hàng tỷ con người trên hành tinh này, đều dành cho dân tộc Hoa Kỳ một sự cảm phục, về những thành quả Khoa Học mà họ đạt được, để cống hiến cho nhân loại qua những ứng dụng trong đời sống…Trong đó có phát minh hệ thống Vệ Tinh Định Vị Toàn Cầu-GPS.
   Sướng thật, tiện thật. Dù bạn là ai, đang làm gì, đang ở đâu, trên không hay dưới đất…Dù ngày hay đêm, bạn vẫn có thể biết mình đang đứng ở đâu, vị trí nào trên bản đồ, nhờ thiết bị GPS. Cám ơn những cái đầu khoa học của người Mỹ đã sáng chế ra GPS. Người Mỹ phát minh ra GPS về vật lý. Nhưng không bao giờ, sẽ không bao giờ phát minh được GPS về tâm lý con người. Đố ai biết tôi đang nghĩ gì, đang cảm xúc ra sao khi đang đối thoại với tôi?