Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014

                     

                                                          CÔ LÁI ĐÒ TRÊN SÓNG FM

   Vài năm trước, giữa đêm khuya nơi một vùng quê, tình cờ nghe được bài hát Tiền Chiến phát ra từ chiếc máy radio cũ kỹ. Vốn là người mê nhạc vàng, tôi đã không bỏ lỡ cơ hội. Thì ra, đó là một chương trình ca nhạc trên  làn sóng vô tuyến FM của Đài Phát Thanh Thành Phố Hồ Chí Minh. Đó là lần đầu tiên tôi may mắn biết đến “Khúc Nhạc Tình”. Một chương trình ca nhạc dành cho những người thuộc thế hệ trung niên và cả những U60, U70…Từ đó đến nay, Khúc Nhạc Tình như người bạn tri kỷ không thể thiếu vắng trong đời sống tinh thần của tôi.

   Không hẹn lại đến, mỗi đêm thứ 2,4,6 hàng tuần. Như một nỗi nhớ khôn nguôi, tôi chờ đợi kim đồng hồ chỉ 22h để bật máy, rồi trầm mình vào một cõi riêng đầy mộng mị theo người dẫn chương trình, Hà tuyên. Không biết chương trình có từ bao giờ. Điều đó với tôi không quan trọng. Nhưng qua những gì mà chương trình truyền tải tới người nghe, không riêng gì tôi, có lẽ tất cả những ai theo dõi, lắng nghe Khúc Nhạc Tình đều có cảm thụ chung, đó là một chương trình ca nhạc chất lượng và sâu lắng nhất.


  Khi người ta đam mê điều gì, thì tìm đủ mọi cách để đạt được mục đích.  Từ thuở còn thanh niên, tôi đã mê dòng nhạc trữ tình, lãng mạn. Âm điệu lẫn ca từ của từng ca khúc luôn làm tâm hồn tôi thăng hoa ngây ngất. Trước năm 1975, tôi cũng đã từng say mê những chương trình ca nhạc giống như Khúc Nhạc Tình của Đài Phát Thanh Sài Gòn. Bẵng đi mấy chục năm sau ngày thống nhất đất nước, vì cơm áo gạo tiền tôi đã chẳng còn tâm trí lẫn cơ hội được tiếp cận với niềm đam mê cố hữu…Và như một cái cơ duyên mang lại vào đêm khuya đó, tôi trở thành một tín đồ trung thành của Khúc Nhạc Tình. Khổ thân cho lão tín đồ già ẩn tu nơi miền quê heo hút, lại sở hữu cái “đài” cũ kỹ “Made in China”, nên mỗi đêm nghe Khúc Nhạc Tình, phải ghé sát tai vào cái loa đài xen kẽ nhiều tiếng rè rè khó chịu. Tâm hồn đang bay bổng, bồng bềnh thì cảm xúc bị đứt quãng vì máy mất sóng. Để khắc phục, lão tín đồ leo lên mái nhà “lắp đặt” thêm cái anten phụ, chất lượng khá hơn một chút. Đêm nào mưa giông thì tôi ơi đành ngậm ngùi nghe mưa rơi thay cho KNT!

Thứ Năm, 9 tháng 10, 2014

                                       NỖI ĐAU...

  Nỗi đau ai mà chẳng có. Không ai tránh thoát được nỗi đau. Có nỗi đau từ hậu quả bản thân gây ra. Có nỗi đau từ tha nhân mang lại. Nhưng, có một nỗi đau như vô hình từ tâm thức, chợt hiện ra trong ta như áng mây u ám khó diễn tả. Trong tôi đang có một nỗi đau như thế.

   Tôi mới có một chuyến đi xa. Bước ra khỏi lũy tre làng Việt Nam có 4 ngàn năm Văn Hiến. Tôi đặt chân đến Singapore và Australia , 2 quốc gia mới chỉ có lịch sử vài trăm năm lập quốc. Với thời gian 3 tháng sống nơi xứ người, tầm nhìn được mở rộng, có thêm những cảm nhận về đất nước con người nơi xứ sở văn minh tiến bộ…

   Singapore, một quốc đảo bé nhỏ, dân số 5,5 triệu. Một con rồng Châu Á. Một địa danh trên bản đồ thế giới, ai cũng biết tới. Người dân  Singapore nổi tiếng là một dân tộc giữ gìn môi trường xanh sạch nhất thế giới. Còn Australia, được mệnh danh là thiên đường Úc đại Lợi, không ngoa chút nào. Dù mới đi tham quan một phần rất nhỏ xứ sở Kangaroo, nhưng tôi có thể cảm nhận được khá nhiều về một đất nước đa chủng tộc như Úc. Cuối cùng, tôi cảm nhận được một điều rằng : người dân Úc, từ già đến trẻ, đa số, hầu như trong đầu họ không có ý niệm về gian dối, lưu manh. Đôi mắt họ thật ngây thơ, hồn nhiên như con trẻ.

   Tôi không phải là người bi quan hay vọng ngoại. Trái lại, trong tôi, luôn có một nỗi trăn trở, thao thức về Quê Hương và dân tộc mình. Từ chuyến đi này, với những gì nhìn thấy và chiêm nghiệm, tôi thấy thương dân VN mình hơn. Tội nghiệp quá, còn biết bao con người, nhiều gia đình còn sống trong cảnh nghèo khó. Mỗi khi VTV có cảnh thời sự về những vùng sâu vùng xa, nhất là nơi những tỉnh Tây Bắc, đồng bào thiểu số sống trong điều kiện qúa tồi tệ. Thật đến nao lòng, khi thấy cảnh các em nhỏ vùng núi cao ngồi ăn cơm với rau rừng, chén muối…Liệu có thể gọi đó là cơm ăn không? Đau lòng quá. Đắng chát trái tim tôi!

   Nhưng điều đau lòng hơn, có một thứ nghèo khó khác mà Mẹ Việt Nam đang phải gánh chịu. Đó là đói nghèo về văn hóa, đói nghèo nhân cách! Chưa bao giờ thấy luân thường đạo lý ở VN xuống cấp như hiện tại. Theo tôi, một đất nước đói nghèo văn hóa, thiếu nhân bản thì sẽ chẳng bao giờ trở thành một nước văn minh tiến bộ, dù kinh tế có phát triển. Có thể đổ lỗi cho hiện trạng suy đồi hôm nay tại VN là do hậu quả của mấy chục năm chiến tranh tương tàn chăng? Nhưng hãy nhìn gương Nhật Bản, sau chiến tranh, dân tộc họ đã vươn lên một cách kỳ diệu trong thời gian ngắn. Trở thành một cường quốc thứ 2 thế giới. Cả thế giới nghiêng mình bái phục. Nhưng, ngày nay cả thế giới còn biết đến Nhật Bản với con mắt ngưỡng mộ về tinh thần kỷ luật, nghiêm túc trong giao tiếp ứng xử của dân tộc họ.

Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014




                                 Biển Gọi

   Biển ở đâu cũng màu xanh hun hút, xa tận phương trời . Có sóng vỗ rì rào bờ cát trắng .Êm ả yên bình nếu trời lặng gió. Nhưng sẽ cuồng nộ, gầm gừ như thú dữ mỗi khi mùa giông bão…Yên bình hay cuồng phong sóng dữ, biển vẫn là lời mời gọi từ Trời Cao cho những ai đi trên sóng hay đứng trên bờ, trước một biển nước mênh mông, đầy bí ẩn và huyền diệu của đại dương. Biển gọi con người lắng đọng, trầm tư, gạn đục khơi trong lòng mình


   Mỗi khi có dịp được tới vùng biển nào đó, tâm hồn tôi lại trào dâng biết bao cảm xúc mạnh. Nhất là vào buổi bình minh ló dạng, hay một hoàng hôn tím ngắt. Việt Nam là một nước có những bãi biển đẹp, trải dài hàng nghìn cây số. Nhưng rất tiếc dân mình không biết trân trọng, gìn giữ bãi biển cho sạch. Bãi biển nào cũng đầy rác. Nhưng ở đây, bắt gặp một cái rác trên bãi biển là điều hiếm. Khi đứng bên một bãi biển nhơ nhớp, cảm xúc của ta trước biển bao la cũng bị giảm đi đáng kể. Từ Nam Bán Cầu, đứng bên bờ Floreat Beach-North Perth, mắt hướng về Quê Nhà nơi chốn xa xăm, khuất tận chân trời, tôi cầu mong sao cho thế hệ Việt Nam mai sau biết trân quí và bảo tồn thiên nhiên hơn- và thế hệ hôm nay có thêm nhiều người ‎‎nhận thức, cùng nhau chung tay gìn giữ cho những bãi biển sạch đẹp như các nước văn minh trên thế giới

   Thượng Đế đã ban tặng cho dân tộc Úc một thiên nhiên, tài nguyên tuyệt vời phong phú. Một Châu Lục bao quanh màu xanh của biển cả. Đất cũng một màu xanh. Đặc biệt người dân Úc yêu thiên nhiên, họ có sở thích trồng cây kiểng. Đất rộng người thưa, nên hầu như nhà nào cũng có sân vườn với những loài hoa, cây kiểng bắt mắt. Những Bunning bán giống hoa, cây kiểng và vật liệu chăm bón lúc nào cũng có người mua.


   Thiên nhiên như một liệu pháp tâm lý thần kỳ, có thể chữa trị con người khỏi Stress. Sẽ là nguồn năng lượng tái tạo sức sống mới, sau những ngày giờ làm việc mệt mỏi, căng thẳng... Đất, trời và biển cả sẽ là, mãi mãi là điều bí ẩn kỳ diệu mà con người luôn khao khát tìm kiếm, khám phá. Một kho tàng vô tận cho loài người vui hưởng.

  Biển gọi. Biển vẫn gọi đó. Biển gọi cả ngày lẫn đêm. Âm thanh rì rào của sóng vỗ vào bờ cát trắng, là những thông điệp từ Trời Cao gửi xuống trần gian cát bụi. Trái tim mỗi con người, là một bộ cảm biến để giải mã những bí ẩn và huyền nhiệm của Thượng Đế. Biển gọi. Biển vẫn gọi đó. Ta hãy biết lắng nghe biển gọi. Để nhận ra mình chỉ là hạt cát bé nhỏ, là giọt nước trong đại dương mênh mông.


   Biển gọi giữa hoàng hôn xa xứ. Tôi đã lắng nghe biển gọi. Qua tiếng sóng vỗ bên bờ cát trắng Floreat Beach, tôi  không khó để giải mã ra được Tình Yêu Thiên Chúa dành cho tôi. Ngài dẫn đưa tôi đến đồng cỏ xanh và dòng nước mát Australia. Tôi thỏa thuê tắm gội trong Ân Tình Ngài.
                             Floreat Beach 21-07-2014

Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014




                          

    Hoàng Hôn Nơi Xứ Ngườ

Mandurah một chiều Đông giá buốt

Tôi đắm chìm trong nắng nhạt hoàng hôn

Ôi đẹp quá giữa trời và đất

Australia một đất nước thanh bình!                      

       


                       Sông nước êm đềm












                                                     Bầy chim thân thiện
                                                                         

                                                                

Thứ Tư, 4 tháng 6, 2014



                                       50 Năm-Một Giấc Mơ

  50 năm trước, khi xưa, tôi còn là cậu bé 12 tuổi nơi miền sơn cước; tuổi thơ gắn liền với dòng sông và dẫy núi Trường Sơn. Có những buổi chiều, một mình thơ thẩn nơi những con đường quê vắng lặng...Đôi mắt non nớt của cậu thiếu niên với nhiều tò mò, đầy tưởng tượng nhìn về phía chân trời xa xăm, thầm hỏi, bên kia những dẫy núi là đâu?Có những gì? Trí tưởng tượng càng trở nên mãnh liệt hơn, khi thỉnh thoảng có chiếc phi cơ bay qua bầu trời xanh thẳm, mắt cậu dõi theo bóng phi cơ cho tới  khi khuất hẳn. Từ đó, trong tôi luôn mang một giấc mơ, một khát vọng mãnh liệt được bay đi xa, thật xa nơi những phương trời mới lạ.


  Hôm nay, sau 50 năm, giấc mơ của cậu bé đã hiện thực. Chiếc may bay đưa tôi  đi hôm nay, không phải là chiếc máy bay trong tưởng tượng, nhưng là chiếc Airbus 300. Tôi đã đặt chân tới thành phố Perth-Western Australia. Quả thật, nơi đây có những điều mới lạ và kỳ thú, dù cho bạn có giàu óc tưởng tượng chăng nữa, cũng không thể hình dung ra hết những gì đã và đang diễn ra nơi đây, trừ khi bạn đặt chân đến, mới có thể cảm nhận được hết sự khác biệt của nó với quê hương bạn. Việt Nam.

   Điều đầu tiên tôi cảm nhận , đó là sự thanh bình, yên tĩnh đầy ngạc nhiên của xứ sở Kangaroo. Hệ thống giao thông thì khỏi nói. Đường xá sạch đẹp. Đan xen giữa những hàng cây , thảm cỏ xanh tươi, tạo cho người đi qua cái cảm giác an nhiên thư giãn. Ở đất nước này, có lẽ ai cũng là “bác tài”. Vì phương tiện giao thông chính ở đây là xe hơi. Nhiều như xe gắn máy ở Việt Nam. Những bác tài, dù nam hay nữ, họ thật dễ thương và lịch sự. Dù rất ít người đi xe đạp, người đi bộ băng qua đường, nhưng nếu có, lái xe nhường bạn đi qua một cách trân trọng và trìu mến. Tuyệt nhiên không thấy tiếng còi xe.

Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2014

              

               GOLGOTHA-BI KỊCH CỦA NHÂN LOẠI

   Sáng nay, có lẽ lần đầu, tôi lắng nghe Lời Chúa một cách chăm chú, trọn vẹn nhất. Qua bài trình thuật Thương Khó của Thánh Mattheu, Lễ Lá. Chỉ gói gọn trong khoảng 15 phút, nhưng lại là một câu chuyện thật dài. Một bi kịch. Chẳng có câu chuyện đời nào đầy chất bi kịch như thế. Bi kịch đến thế là cùng. Jesu là nhân vật chính, là nạn nhân của màn bi kịch ngàn đời ấy.


   Chuyện của hơn 2000 năm trước, nghe xong, tôi giật mình, cũng chẳng khác nào muôn vàn câu chuyên bi kịch mà nhân loại đang hành xử với nhau hôm nay…Giống nhau quá! Khác chăng là phương tiện và cách thức con người đáp trả nhau trong  những bi kịch mà thôi. Bản chất của bi kịch không đổi dời. Cái bản chất tráo trở của lòng người. Vẫn thế.

Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

                                  NIỀM VUI BẤT TẬN
    Như hàng tỉ con người đang có mặt trên hành tinh xanh này, tôi là một sinh linh bé bỏng vô cùng. Nhưng lại là một sinh linh có nhân vị thật lớn lao diệu kỳ! Càng tuổi về chiều, khi đi gần hết cuộc đời mình đang sống, tôi mới chiêm nghiệm tỏ tường: ai cũng vậy, khi mang thân phận làm người đều không có quyền chọn lựa giữa hạnh phúc và đau khổ. Đã là người, trên đôi vai luôn là 2 vế khổ đau hạnh phúc. Chạy trốn, sợ hãi khổ đau là một thất bại trên mọi thất bại làm người. Chỉ khi ta chấp nhận và đối mặt với đau khổ là khi ta bắt đầu sống.


   Thời còn trẻ, còn non yếu sức chịu đựng, có lẽ ai cũng sợ khổ đau, coi như một gánh nặng, một cực hình, một bất hạnh. Nhưng khi đã bước qua những năm tháng dài va đập với bão giông thử thách, cuối cùng, tôi nhận ra một chân lý cho riêng mình: Nỗi đau thì có hạn, nhưng niềm vui thì vô tận. Nỗi đau chỉ là nhất thời, như một chất xúc tác cần thiết cho cây đời trổ hoa. Khổ đau, đắng cay chẳng khác nào gia vị cho chén canh cơm, giúp người ta ăn thêm ngon, thêm  mặn mà. Vết thương lòng rồi cũng nguôi ngoai, sẽ như những hoa văn sần xùi mà nghệ nhân đục khoét, tạo dáng cho cây kiểng có hồn, có tiếng nói. Cái quặn đau oằn mình của thai phụ chuyển dạ là tiếng gọi của đêm đen chờ bình minh ló dạng.


   Thói thường, người ta hay cay cú gậm nhấm nỗi đau, hơn là ngồi lại mà thưởng thức những Niềm Vui Bất Tận mà Thượng Đế đang bầy ra trước mặt, quanh ta, thật gần, mà ta không cảm nhận được. Tôi cũng như bạn, đôi khi, trong những lúc thất vọng, thường chỉ biết nhìn vào cánh cửa khép kín, mà không biết rằng còn nhiều cánh cửa khác đang mở cho chúng ta bước qua.

   Mỗi ngày qua đi, có biết bao cánh cửa mở ra cho ta nhìn về phía mặt trời. Có biết bao niềm vui chờ ta đón nhận. Chẳng nói gì xa, cái cánh cửa thiên nhiên gần ta nhất đó. Bông hoa, ngọn cỏ, tiếng chim hót như những thông điệp tươi vui từ Trời Cao gửi xuống. Tôi kể bạn nghe, nhà tôi có một không gian sân vườn khá thú vị. Cây kiểng giá trị cao không có nhiều, nhưng cũng có những tàn cây xum xuê, đủ  cho mấy đàn chim sớm hôm bay về ca hót líu lo…Nơi không gian này, như cá gặp nước, tôi hòa mình cùng tiếng chim hót ban mai, bắt đầu một ngày mới với công việc chăm sóc cây cảnh, nhất là cái dàn hoa lan tôi đang ươm trồng. Nâng niu từng cành lan, xăm soi từng cái rễ, cái mầm đang nhú ra từ thân cây. Từng giờ, từng ngày, tôi đợi chờ cái mầm sống diệu kỳ ấy trổ thành những cành hoa rực rỡ, rạng ngời…Tôi trân quí ngắm nhìn những bông hoa lan, như một sự sáng tạo diệu kỳ của Đấng Tạo Hóa đặt để vào bàn tay con người. Tôi cảm nhận đó là quà tặng thiên nhiên vô giá mà Chúa ban. Tôi say sưa, ngây ngất trong niềm vui hoan lạc bất tận. Trong tôi, những lời ca Tạ Ơn trỗi dậy. Tôi cám ơn Trời, cám ơn Đời, cám ơn Mẹ Cha đã cho tôi làm người. Cám ơn Chúa vẫn còn cho tôi sống hôm nay, để tận hưởng những Niềm Vui Bất Tận.

    Thế đấy, Niềm Vui Bất Tận chẳng đâu xa. Rất gần. Ở ngay bên ta. Ăn thua mỗi người có nhận ra và cảm thụ?