Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2016





                                                                             Mở Hàng Đầu Năm.


    Mùng 8 Tết Bính Thân, trong không khí tĩnh lặng của miền quê, tôi lại lên đường tìm tới những mảnh đất, nơi có những con người kém may mắn, bất hạnh…Hầu như không có ý niệm về Mùa Xuân.

   Tôi muốn tìm tới những góc khuất cuộc đời của những con người ấy, để giang đôi tay yêu thương, muốn ôm họ trong tình người. Không đến thì thôi, khi đến nơi rồi, trái tim lại dạt dào cảm xúc trước những thân phận hẩm hiu, cam phận kiếp nghèo. Muốn chia sẻ cho họ thật nhiều, nhưng “lực bất tòng tâm”. Không biết gì hơn, ngoài ánh mắt trìu mến, nụ cười cảm thông trao cho nhau với những lời động viên…


   Ngày đầu Năm Mới, các con “lì xì” cho ba mẹ. Hôm nay ba mẹ lấy “lì xì” lại cho người nghèo khó. Có lẽ các con sẽ vui và hài lòng khi ba mẹ làm thế. Những đồng tiền chắt chiu từ thành quả lao động các con, hôm nay ba mẹ  mang đi “mở hàng” đầu Năm Mới. Vốn liếng các con cho, ba mẹ đã sinh lời, góp lãi cho tương lai đời các con! Đồng tiền Nhân Nghĩa là đồng tiền đẹp! Đồng tiền bền vững!


   Khi đưa những hình ảnh này lên Fb và trang Blog cá nhân của mình, tôi hoàn toàn không có ý “khoe mẽ”. Nhưng, như tiếng chim gọi đàn, tôi chỉ muốn cất tiếng kêu bé bỏng giữa Mùa Xuân. Rằng, thế gian này không phải ai cũng là mùa Xuân. Nhưng mỗi người một số phận. Có người là mùa Đông lạnh lẽo hắt hiu. Ai đó lại là mùa Hạ, nắng gắt cháy da dưới ánh mặt trời gay gắt, mồ hôi đầm đìa kiếm cơm, kiếm gạo. Có kẻ lại là mùa Thu ảm đạm trong cái cô đơn, bị ruồng rẫy ra khỏi cuộc đời ghẻ lạnh.



   Mong lắm thay, ước gì nơi cõi nhân gian này. Những ai là Mùa Xuân sẽ biết xớt chia nụ cười, động lòng trắc ẩn. Con tim biết thổn thức trước  bao cảnh đời, ngày đêm đang lây lất sống qua kiếp người hiu hắt . Rất nhiều, chung quanh ta rất nhiều những con người bất hạnh, không có Mùa Xuân. Họ đang đợi ta mở rộng trái tim.

                Mùng 8 Tết Bính Thân 2016                                                                                    HMG

                            
                                          

Thứ Ba, 2 tháng 2, 2016



                           Người Đau Cứu…Người Bệnh!

   Đâu đó, khắp nẻo đường Quê Hương, vẫn có những con người âm thầm lặng lẽ ra đi gieo vãi yêu thương, thắp sáng tình người. Ngày nay, với tiến bộ khoa học công nghệ thông tin, qua mạng xã hội Facebook, chúng ta dễ nhận ra những đoàn, hội thiện nguyện các địa phương hoạt động công khai mạnh mẽ. Một tín hiệu đáng mừng giữa một xã hội, mà nhiều người bi quan, cho rằng hôm nay con người đang trở lên vô cảm, lạnh lùng…

   Khi có thời gian online, tôi rất thích đọc và xem những hình ảnh từ thiện trên Facebook. Chẳng hạn nhóm thiện nguyện Discovery Cao Bằng. Nhóm thường xuyên lên những vùng núi cao Đông Bắc hiểm trở, lội bộ chuyển hàng cứu trợ trong điều kiện rất khó khăn…Xem xong mà thấy thèm,thấy ham…Ước gì mình còn trai trẻ để được làm những việc cao đẹp như thế!

  Nay tuổi về hưu, chân mòn, gối mỏi, chẳng còn sức để làm những việc to tát. Thôi thì, tôi vẫn âm thầm chọn cho mình những việc nho nhỏ giúp ích cho đời, chia sẻ tình người cho đồng loại. Đối tượng tôi chọn là những người dân tộc thiểu số, họ sống trong hoàn cảnh cùng cực khó khăn, bệnh tật…

   Sáng nay, tôi tới sóc Bon Gõ, chở chị Ka Thẻo (người Châu Mạ, 51t, chồng chết), bị bệnh Xơ Gan tới một thầy thuốc nam chữa thuốc gia truyền…Ba năm qua, chị không có tiền chữa nơi Bệnh Viện, đành tuyệt vọng nằm ở nhà. Khổ cái thân già tôi, cái lưng đau đớn vì bệnh thoát vị đĩa đệm, nhưng vẫn cố dằn cơn đau, chở chị trên xe Honda, vượt gần 50km đường rừng. Ô hô, “người đau cứu…người bệnh”.


   Trong tình cảnh khốn khó, chị không biết trông nhờ vào ai. Tôi tìm tới giúp chị chẳng khác nào cái phao cứu sinh đời chị. Với căn bệnh hiểm nghèo này, khả năng vượt qua là quá thấp! Nhưng, muốn khơi lên trong chị niềm hy vọng le lói, tôi quyết tâm giúp chị tìm được ánh sáng cuối đường hầm tăm tối.

   Hơn 20 năm trải nghiệm trong công tác thiện nguyện, hành trình nhân ái của tôi thường đi trong thầm lặng ( đôi khi có chút lẻ loi cô độc). Và, ngay cả trong những tình huống bế tắc, tôi lại có niềm hy vọng lớn lao, có một điểm tựa vững vàng. Đó là niềm tin vào quyền năng của Đấng Tối Cao. Ngài sẽ ra tay trợ giúp trong lúc ngặt nghèo nhất. Trên thế giới, không hiếm những bệnh nhân được chữa lành bởi niềm tin Tâm Linh, mà khoa học không thể giải thích được.

   Trên quãng đường dài đi tới thầy thuốc, tôi thầm thĩ cầu xin Chúa ban ơn chữa lành bệnh cho chị, để chị đừng phải bỏ dở cuộc sống giữa chừng với đứa con trai duy nhất của chị.
                                                                                                           Trước thềm Năm Bính Thân 2016


                                                                                                                        Hoài Mặc Giang
   

Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2015




                            TrThơ  Không Nụ Cười

    Sài Gòn, xưa nay vẫn được xem là một thành phố lớn. Một trung tâm văn hóa, kinh tế đầy năng động. Là người Việt Nam, dù trong nước hay đang định cư ở nước ngoài, không ai là không biết Sài Gòn...Sài Gòn muôn hình muôn vẻ. Sài Gòn còn được mệnh danh là “Hòn Ngọc Viễn Đông”. Nghe mới mỹ miều làm sao!!!

   Nhưng với tôi, tôi lại không thích nhìn ngắm cái bộ mặt hào nhoáng, xa hoa lộng lẫy ấy của SG. Mỗi khi có dịp thong dong bách bộ, hay ngồi trên Bus đi qua những con phố, tôi hay có thói quen đưa mắt kiếm tìm trên hè phố đông đúc chật chội. Ở đó, có những con người nghèo khổ đang cố bon chen tìm cơm, kiếm gạo giữa thế giới phồn vinh...Thương lắm thay, những người già lom khom, đen đủi bán hàng rong. Có biết bao người nhập cư đổ về đây, mong đổi đời, có cuộc sống đủ đầy hơn…bằng chính những giọt mồ hôi lương thiện, chân chất. Những em bé gầy còm ngơ ngác giữa phố xá nhộn nhịp xa hoa hưởng thụ...Nhiều, nhiều lắm, những mảnh đời, những số phận đang từng ngày, từng giờ, cố ngoi lên. Cố vươn lên để sống. Sài Gòn đang đi lên, đang phát triển đến chóng mặt với những nhà cao tầng, những villa, những căn hộ hạng sang cùng những siêu xe  của giới nhà giàu...Càng tiến nhanh, càng phát triển, khoảng cách giàu nghèo hình như càng dài rộng ra!!!


   Không chỉ riêng Sài Gòn, nhưng khi đi qua bất cứ thành phố, hay vùng miền nào của đất nước, tôi vẫn có thói quen thích nhìn những người nghèo khổ đi trên đường. Đặc điểm chung của những con người cùng khổ, thật dễ nhận ra trên nét mặt họ, là thiếu vắng nụ cười! Ngôn ngữ Việt thật phong phú, nghèo luôn đi với khổ: Nghèo khổ. Mà đã khổ thì khó mà cười được. Trải dài qua những chặng đường làm từ thiện mấy chục năm qua, tôi bắt gặp rất nhiều những khuôn mặt trẻ thơ thiếu nụ cười, không có nụ cười! Nhất là những em bé người dân tộc thiểu số đen đủi suy dinh dưỡng, “bụng ỏng đít beo”. Thương quá là thương, khi trao phần quà kèm theo nụ cười yêu thương của tôi, các em cũng chẳng còn vui thú cho tôi lại nụ cười!!!


   Đó là chuyện “Trẻ thơ không nụ cười”mà chúng ta dễ bắt gặp mỗi ngày ngoài xã hội. Nhưng có một loại “Trẻ thơ không nụ cười” mà ít ai quan tâm và nhận biết trong ý thức nhân bản. Có hàng triệu-hằng triệu- trẻ thơ còn rất bé bỏng trong bụng mẹ đã không có nụ cười. Không được cười. Cấm cười. Đó là những thai nhi vô tội đã bị giết thảm thương, tàn nhẫn, vô nhân đạo.

   Thế giới hôm nay, trái đất này đang trải qua một thảm họa diệt chủng. Hàng ngày, có những tay đao phủ, mặt người nhưng dạ thú, ra tay tàn độc giết hại hàng trăm thai nhi vô tội. Mỗi năm, có hàng triệu thai nhi bị giết tức tưởi. Việt Nam là nước trong top 5 có tỷ lệ nạo phá thai cao nhất thế giới! Thỉnh thoảng có vụ án thảm sát nào đó, người ta thi nhau vào cuộc để kết án, để bàn tán...xót xa, ghê sợ. Nhưng có mấy ai lên tiếng bảo vệ, xót xa cho những thai nhi bị giết một cách man rợ? Những vụ thảm sát, nạn nhân cùng lắm bị vài ba vết đâm chém. Nhưng, qua hình ảnh cho chúng ta thấy, những thai nhi đã thành hình hài con người, đã phải đau đớn biết bao khi bị phanh thây, thân thể bị xé nát, tách rời mới trục xuất ra khỏi lòng mẹ!!!


   Trái đất đang ngày đêm oằn mình, rên xiết bởi máu các thai nhi đổ ra, thấm ướt, vương vãi khắp nơi. Chân chúng ta đang bước đi qua những vết loang của tội ác tày trời mà không biết. Nhân loại đang đeo trên mình một bản án khó thể tha thứ. Tội giết người. Người giết người. Một ngày nào đó, con người sẽ phải trả giá cho tội ác này.

    Chắc hẳn, trong chúng ta, không ai muốn, không ai dám để tay mình vấy máu vào tội ác nạo phá thai. Nhưng như thế chưa đủ! Xin mỗi người hãy biết nói KHÔNG với tội ác này và cùng chung tay ngăn chặn, đừng để tội ác mỗi ngày tiếp diễn với con số tăng lên. Ít ra, tội ác cũng được kéo giảm phần nào. Thế giới sẽ tiêu vong, hành tinh này sẽ cằn khô, hoang mạc … khi nào “Trẻ TKhông NCười còn ở mức báo động đỏ!!!
  

  

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015




                                                                                                              
                                                      Hoàng Thiên Bất Phụ...
   
     Sáng nay trời nắng đẹp, có vị khách cao niên ghé nhà chơi. Kể nhau nghe chuyện đời dâu bể, đoạn trường ai cũng qua. Loanh quanh chuyện ta chuyện người, nhưng không phải “tám” chuyện tào lao, mà ngồi lại ngẫm suy cái phúc, họa con người. Sự càn khôn Trời Đất. Có vay có trả. Gieo nhân hái quả.Vv...Và vv...

    Ly cafe sữa trên tay chợt thấy đậm đà hơn, ngọt lịm hơn mọi lần trước. Khi bỗng nhiên cụ khách làm mặt nghiêm. Đời tôi nhớ mãi một câu :”Hoàng Thiên bất phụ hảo tâm nhân”. Thoạt nghe tôi chưa kịp hiểu, mấy giây định thần mới ồ lên một trận cười khoái trá. Tâm phục khẩu phục cho câu nói, không biết xuất xứ từ đâu, bởi danh nhân nào. Nhưng chắc đó là câu chữ Hán?


     Nếu nghe được câu danh ngôn đó cách nay mấy chục năm, khi còn là tuổi trẻ nông cạn, trải nghiệm trường đời chưa có là bao, thì chắc tôi đã vô tâm bỏ ngoài tai. Nhưng nay ở cái tuổi lục tuần có lẻ. Bóng xế chiều tà, sáng nay tình cờ nghe câu nói ấy nó vận vào cuộc đời mình quá đỗi!!! Cách nay hơn 10 năm, một gia sư, cũng là bạn thân tôi, anh vốn tính thâm trầm, khiêm tốn (dù rất thông minh). Bộ não anh là một bảo tàng đáng nể. Anh cũng truyền đạt cho tôi một câu danh ngôn :” Đức năng thắng số”.

    Cuộc đời. Phúc họa khôn lường. Phúc nằm trong họa. Họa ẩn trong phúc. Mấy mươi năm qua, tôi bị dập vùi, va đập lăn lóc giữa sân chơi khắc nghiệt cuộc đời, nếu tôi không tích góp chút ít phúc đức vào “Tài khoản” đời mình, qua những việc làm từ thiện cho người nghèo khó, bất hạnh; có lẽ giờ đây tôi không còn đứng vững và tồn tại, sau những tai ương bất trắc cho bản thân và gia đình. Vâng tôi tin, tôi xác tín :” Đức năng thắng số”. “Hoàng Thiên bất phụ hảo tâm nhân”.

    Tiễn chân vị khách quí ra về, tôi vỗ vai cụ thân tình :” Bố ơi, hôm nay con đãi bố ly cafe trị giá có 2 ngàn đồng. Nhưng con lấy lại của bố một lượng vàng.” Khakha......Cám ơn bố đã cho con một tài sản, còn quí hơn lượng vàng ròng bố ạ! Cám ơn bố!

    Cuộc đời thế đó. Trường học dạy ta kiến thức, nhưng trường đời dạy ta túi khôn loài người. Ta có thể tiếp thu mọi nơi, mọi lúc. Từ mọi người. Già cũng còn cần học. Biết lắng nghe là học.
                                                                                                     Một ngày an nhiên hạnh phúc
                                                                                                     23-11-2015      Hoài Mặc Giang
                                                                                                              

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015





                                              Những Vị Khách Đặc Biệt                         



· 
   Sáng nay, một lần như mọi lần, tại tư gia tôi, có những vị khách đặc biệt ghé thăm! Họ là những người dân tộc thiểu số K'HO. Tôi không rõ về nguồn gốc,lịch sử dân tộc này có từ bao giờ. Chỉ biết rằng, vào những thế kỷ trước họ là một trong những sắc dân du canh du cư miền núi tại Việt Nam...mà trước 1975 vẫn gọi là người "Thượng".

   Hơn 20 năm qua, tư gia tôi như một quán trọ, một điểm dừng chân cho những người anh em này. Họ tìm tới tôi để mong sự giúp đỡ mỗi khi gia đình họ gặp khó khăn, hoạn nạn...." . Lực bất tòng tâm", dù tình thương và lòng trắc ẩn trong tận sâu thẳm trái tim tôi có thừa, nhưng có nhiều trường hợp tôi cũng đành bất lực...để họ về tay không, mà lòng quặn đau!!!

   Hơn 20 năm qua, tôi tự nguyện trở thành một gã hành khất, đi tới những nhà giàu gõ cửa, khẩn khoản xin miếng cơm, manh áo, những viên thuốc....cho họ. Tôi hóa thân thành một gã ăn xin cho nhiều người ăn xin! Có nghịch lý và điên rồ không các bạn???!!!




                                                   Từ Thiện Trên Facebook


     Đã có nhiều quan điểm về mặt trái của Mạng Xã Hội-Facebook qua những Status hoặc Comment. Với tôi, điều đó không quan trọng...Điều mà tôi kiếm tìm và chọn lựa trên sân chơi Face là khuôn mặt thật của nó. Từ ảo hóa thành thực.Tôi có một góc nhỏ sân chơi trên Fb, đó là sân chơi Từ Thiện!!!

     Vâng, thật diệu kỳ, thật thú vị khi qua Fb, tôi đã nối kết được những tấm lòng cùng chung chí hướng. Thời gian qua, chúng tôi đã phối hợp thật nhịp nhàng và hiệu quả, để mang lại niềm vui, sự chia sẻ đến với những mảnh đời bất hạnh...



    Tình thương, lòng nhân ái không còn biên giới. Nhờ Fb, mà những đồng tiền nghĩa tình lan tỏa bốn phương, nhất là những vùng núi Tây Bắc còn nhiều khó khăn thiếu thốn. Tôi ở Nam, bạn Fb của tôi mãi tận Cao Bằng xa xôi hẻo lánh, mà nhà hảo tâm, một việt kiều mãi tận trời Tây, xa nhau nửa vòng trái đất. Tất cả là ảo, nhưng đã hiện thực thành nhịp cầu nhân ái.
    Sáng nay, bạn tôi ngoài Cao Bằng đã vượt đường xa khó khăn vào núi trao tiền của việt kiều CDL(Anh Quốc) cho cháu mồ côi Nông văn Quân...
   Một chuyện cổ tích thời @. Đẹp lắm thay!!!



Top of Form

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2015




                                               Lời  Tri  An
            Bạn  đọc thân mến!
   Sau 7 tháng im hơi lặng tiếng, vì sức khỏe không tốt, HMG không thể cập nhật bài viết mới lên Blog, dù khát khao cháy bỏng được viết….Nhưng thỉnh thoảng HMG vẫn vào trang để  thăm khu vườn  riêng của mình, xem có ai vãng lai vãn cảnh chăng? Thật hạnh phúc, vẫn có bạn đọc ghé thăm sân vườn nhà HMG. Một phần thưởng tinh thần khích lệ cho người viết sau hơn 2 năm ươm trồng.
   Hoài Mặc Giang chân thành biết ơn những bạn đọc đã ghé thăm. Nay sức khỏe có phần khả quan hơn, nhưng vẫn chưa có thể cầm viết nhiều…Hy vọng một thời gian không xa, HMG sẽ không phụ lòng yêu mến của tất cả bạn đọc.
                                                                                                         Hoài Mặc Giang