Thứ Tư, 30 tháng 3, 2016



                                                              CHÓ!


   Chó và mèo là 2 con vật mà người ta ưa thích nhất trong các loài vật nuôi trong nhà. Ở những nước phương Tây, hoặc những nước phát triển, chó mèo được nâng niu, chăm sóc, coi trọng chẳng kém nào như con người. Nào là bệnh viện thú y cho cún cưng và nàng “miu” yêu quí. Nào là những cửa hàng thực phẩm, vật dụng làm đẹp cho chúng vv….từ A đến Z. Nhiều nước có hẳn một ngành sản xuất kinh doanh nhiều lợi nhuận từ niềm đam mê thú cưng. Ở Việt Nam ta, mấy năm gần đây, khuynh hướng chơi thú cưng tăng dần, có dịch vụ chăm sóc chó mèo như bên nước ngoài. Nghe nói, ở Singapore, Hà Nội có cả khách sạn 5 sao dành cho chó mèo nữa.

   Trong 2 con vật này, có lẽ chó được người dân trên thế giới nuôi và ưa chuộng nhất. Những người neo đơn, cô độc hay tuổi già coi chó như người bạn để thủ thỉ, than vắn thở dài khi không biết than thở cùng ai! Nhưng trên hết, người ta yêu thích chó, vì nó là con vật nuôi để coi nhà. Chó cũng còn là biểu tượng của lòng trung thành. Đã không ít câu chuyện có thật về những con chó khi chủ chết, nó tìm ra mộ chủ nằm phủ phục xót thương.

   Ở Việt Nam, đáng buồn thay, chó lại là loại bị sát sinh, là món khoái khẩu của nhiều thành phần xã hội. Người nước ngoài, sẽ rất bàng hoàng xửng sốt nếu họ chứng kiến cách người VN giết mổ chó! Chuyện chó còn dài. Riêng về chuyện, trên thế giới có bao nhiêu chủng loại chó, chắc hẳn sẽ làm ta vui thích, mát nhãn, khi biết rẳng loài cún có tới hàng trăm loại khác nhau, với đủ mọi thứ hình dáng màu sắc đến lạ lùng, và phải thốt lên “ Ôi, sao Thượng Đế tài tình đến thế!”

   Nhà tôi cũng nuôi 2 chú cún. Khi đi đâu về, nhất là sau một chuyến đi xa trở về, thấy bóng chủ, mấy cục cưng nhẩy cẫng, vẫy đuôi mừng như “ lâu lắm mình mới gặp nhau”. Bao nhiêu mệt nhọc tan biến. Bước vào nhà mà lòng thư thái, nhẹ nhàng.


   Tuy nhiên, lạ thay! Tại sao, chó là loài dễ thương đến thế, nhưng tại Việt Nam, khi cãi nhau, người ta hay dùng từ chó để mắng nhiếc, xỉ vả nhau: “ Mày là đồ chó”, “ Mày khốn nạn như chó” “Mày đểu như chó”vv…   Đã có thời gian, tôi cứ tự hỏi tại sao vậy nhỉ? Sao lại có chuyện nghịch lý như vậy?

   Thì ra, thế này bạn ạ. Tôi quan sát 2 con chó lai berger nhà mình. Tôi mua cặp chó này từ nhỏ, cùng một mẹ đẻ ra. Tất nhiên nó rất thân thiết, gắn bó với nhau như cặp song sinh. Tới tuổi trưởng thành, giống vật dù anh em không thành vấn đề. Chúng giao phối như bản năng, rồi đẻ ra mấy lứa con dễ thương….Bình thường, chúng cũng biết âu yếm, vuốt ve nhau thật “tình tứ”…Nhưng, vấn đề là ở đây: khi tôi ném vào chuồng một khúc xương. Tức thì, một trận chiến kịch liệt bùng nổ. Trận chiến tranh giành miếng ăn. Một sống hai chết. Coi như chẳng con nào nhường con nào. Ngay cả khi trước đó không lâu, chúng còn giao phối, gắn kết không rời. Chủ có đánh đòn, nhưng hai “anh chị” nhất quyết không rời.

   A ha! Trở mặt ghê thật. Quay lưng 360* luôn. Quá đểu luôn. Đểu như chó. Bầy chó con mấy tháng tuổi bắt đầu thể hiện cái “Zen” của bố mẹ chúng, cũng quá đểu luôn. Vừa đùa dỡn vô tư ngoài sân cỏ như Thiên Thần, mấy phút sau nhe răng như ác quỉ, cũng vì tranh ăn. A ha, thế đó! Trở mặt như chó. Chuyện chó là thế. Bởi vậy, tôi mới lấy tựa bài viết này là Chó ( nhưng kèm theo cái dấu chấm than ! to đùng). Than ôi, trở mặt như chó!

   Chuyện chó lan man sang chuyện người. Chẳng khác là bao. Cùng một kịch bản. Chỉ khác nhau dàn diễn viên. Một đàng là chó. Một đàng là người. Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng hơn một lần làm diễn viên, hoặc chí ít cũng làm khán thính giả cho vở bi hài kịch này của nhân loại. Một bi hài kịch từ cổ chí kim. Muôn đời là thế.

   Chuyện trở mặt của con người còn kinh hãi, thủ đoạn tinh vi hơn chó nhiều. Bởi con người có trí khôn. Cái ác, một khi được hỗ trợ bởi cái trí khôn thì mức độ cái ác trở nên tàn độc hơn, mưu mô thâm hiểm hơn…Đã có biết bao chuyện đau lòng xẩy ra giữa những người thân máu mủ trong nhà với nhau, cũng chỉ vì cái khúc xương quyền lợi. Huynh đệ tương tàn. Ruột thịt cắt đứt. Những năm gần đây, những vụ án anh em tranh giành thừa kế tăng nhiều. Còn kiềm chế thì đưa nhau ra tòa, không thì lại chém giết nhau vì ba tấc đất…

   Qua bài viết này, tôi muốn đưa ra một vài gợi ý :

      Đối với bậc cha mẹ, khi tuổi về già nên phân chia tài sản một cách rõ ràng minh bạch.  Bằng việc làm cụ thể trên thực tế, hay bằng cách lập bản di chúc. Khi lập di chúc, nên có sự tham khảo đông đủ các thành viên trong gia đình.  Nếu không có sự đồng thuận của các thành viên, cha mẹ nên quyết theo ý chí của mình trong sự công bằng, hợp tình hợp lý…

   Với anh chị em trong nhà, nên tránh chung chạ làm ăn. Khởi đầu hợp tác sản xuất kinh doanh bao giờ cũng vui, cũng đẹp. Nhưng theo thời gian, chính khúc xương quyền lợi sẽ phát sinh những mâu thuẫn…Hậu quả là mất anh, mất em. Ruột thịt chung việc chung mâm đã là khó, huống hồ có thêm dâu rể xen vào càng dễ tranh chấp…mất lòng. Vết thương đau nhất, khó lành nhất là những vết thương gây ra bởi chính người thân thương của đời mình. Phòng bệnh hơn chữa bệnh.


    Con chó không thể, không bao giờ trở thành con người. Nhưng con người rất có thể trở thành con chó, khi phần người đánh mất bởi “danh-lợi-thú”!!!

   Ngòi viết Hoài Mặc Giang hôm nay sao có vẻ đắng chát, trần trụi quá phải không quí bạn đọc? Nhưng “thuốc đắng giã tật”. Khi ta dám nhìn thẳng vào cái đắng đót cuộc đời, nhìn nhận nó như một thực tế không thể tách rời khỏi kiếp người, có lẽ trái đắng ta gặp, ta ăn sẽ không phải nhăn nhó, bàng hoàng.

-                                                              
-           

Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2016



                 
                                        Dừng Chân

      Việt Nam hôm nay đã khác nhiều với mấy chục năm trước. Đó là sự thay da đổi thịt về vật chất. Hầu như nhà nào cũng có vài ba chiếc xe máy, xe tay ga đắt tiền. Xe hơi không còn là niềm mơ ước xa vời của giới trung lưu hay nhà giàu. Người Việt mấy thập kỷ qua cũng đã được nhìn tận mắt những chiếc siêu xe của những đại gia , thiếu gia. Tất cả đã là hiện tượng bình thường dưới mắt gần 100 triệu người dân. Một dòng chảy đáng mừng cho một đất nước hòa bình sau mấy chục năm nội chiến. Chính vì thế, những năm gần đây, chúng ta từ giới thượng lưu cho tới bình dân không còn xa lạ với những Trạm Dừng Chân, hình thành trên hầu hết quốc lộ. Đó là nhu cầu tối cần thiết cho một chuyến đi.



      Mỗi lần ghé trạm dừng chân, tôi lại chiêm nghiệm  về thân phận mình. Đời người cũng như chuyến xe, rất cần những trạm dừng chân. Nhưng đó là những trạm không tên, không hình tượng. Dù ở bất cứ đâu, ngày hay đêm, mỗi người có thể tự tìm cho mình một nơi chốn dừng chân. Đó là trạm dừng chân tâm hồn, cho ta tìm lại chính ta. Soi chiếu lại con người mình. Tìm ra những hỏng hóc, sai lệch mà ta đã vô tình hay cố ý gây ra, làm ta khuyết tật và làm người khác tổn thương.

     Hành trình làm người là một chuỗi sai lầm, sửa sai. Tuy nhiên, cũng có không ít người sai lầm nhưng chẳng chịu sửa sai. Nghiêm trọng hơn, khi tranh chấp hoặc tranh luận, chẳng ai chấp nhận mình sai, mình lỗi…Có lỗi nhưng hay “đổ thừa” thế nọ thế kia, trốn tránh trách nhiệm. Ở Việt Nam, từ “xin lỗi” ít người xài, là hàng hiếm! Tôi cũng vậy! Tôi đang cố tập cho mình thói quen xin lỗi. Xin lỗi, chẳng mất mát gì. Trái lại, nó làm giá trị con người mình tăng lên. Làm cho người khác trân trọng, quí mến mình.

    Tôn giáo là con đường ngắn nhất, giúp ta tìm lại chính ta. Cho ta trở về. Nhà thờ, chùa chiền là bến đỗ, là trạm dừng chân. Khi vào những nơi trang nghiêm an tịnh đó, khi về, chắc chắn ta sẽ kín múc được niềm an bình, lạc quan để tiếp tục chuyến xe đời mình trên mọi nẻo đường trắc trở, chênh vênh…Nhưng không phải chỉ có nơi đền đài, thánh thất mới là trạm dừng chân cho những chuyến xe cuộc đời. Trạm ở khắp mọi nơi, mọi lúc. Chỉ cần một vài phút tịnh tâm, trạm sẽ rộng mở cho ta bước vào lắng đọng cõi lòng. Giũ bớt bụi trần. Tắm gội sân si. Bỏ bớt tị hiềm, ích kỷ gian tham…Cảnh quan thiên nhiên, cũng là những trạm dừng chân lý tưởng nhất, để cho ta soi tỏ lòng mình giữa một thời đại vội vã, sống chậm lại để hướng về Chân Thiện Mỹ. Trong cuộc lữ hành trần gian, một người không biết dừng chân, chắc hẳn trái tim họ sẽ khô cằn, vô cảm, lạnh lùng.


    Đêm về, dừng chân đi! Nỗi lo cơm áo gạo tiền tạm quên. Cuộc chơi trần thế gác lại. Hơn thua, đừng nghĩ nữa. Chuyến xe đời hãy tắt máy. Còn lại ta với ta. Một dòng suối tinh khôi đang chờ ta tắm gội.  Giũ bỏ đi phiền trược. Gạn đục khơi trong. Gột rửa cái tôi đáng ghét. Thân tâm an lạc.

    Sáng mai thức dậy. Ô hay, ta vẫn là ta. Nhưng cái ta mới lạ, tràn đầy năng lượng. Một trái tim rộng mở. Vị tha. Rộng lượng. Chan hòa cùng nhân thế!

    Xin chúc tất cả bạn đọc thân thương của Hoài Mặc Giang, khi đọc qua bài viết này, sẽ có nhiều những sớm mai thức dậy an bình, đem nụ cười tươi vui cho mọi người. Cuộc đời vẫn đẹp sao! Khi ta biết dừng chân!

     


  

Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2016





                                                                             Mở Hàng Đầu Năm.


    Mùng 8 Tết Bính Thân, trong không khí tĩnh lặng của miền quê, tôi lại lên đường tìm tới những mảnh đất, nơi có những con người kém may mắn, bất hạnh…Hầu như không có ý niệm về Mùa Xuân.

   Tôi muốn tìm tới những góc khuất cuộc đời của những con người ấy, để giang đôi tay yêu thương, muốn ôm họ trong tình người. Không đến thì thôi, khi đến nơi rồi, trái tim lại dạt dào cảm xúc trước những thân phận hẩm hiu, cam phận kiếp nghèo. Muốn chia sẻ cho họ thật nhiều, nhưng “lực bất tòng tâm”. Không biết gì hơn, ngoài ánh mắt trìu mến, nụ cười cảm thông trao cho nhau với những lời động viên…


   Ngày đầu Năm Mới, các con “lì xì” cho ba mẹ. Hôm nay ba mẹ lấy “lì xì” lại cho người nghèo khó. Có lẽ các con sẽ vui và hài lòng khi ba mẹ làm thế. Những đồng tiền chắt chiu từ thành quả lao động các con, hôm nay ba mẹ  mang đi “mở hàng” đầu Năm Mới. Vốn liếng các con cho, ba mẹ đã sinh lời, góp lãi cho tương lai đời các con! Đồng tiền Nhân Nghĩa là đồng tiền đẹp! Đồng tiền bền vững!


   Khi đưa những hình ảnh này lên Fb và trang Blog cá nhân của mình, tôi hoàn toàn không có ý “khoe mẽ”. Nhưng, như tiếng chim gọi đàn, tôi chỉ muốn cất tiếng kêu bé bỏng giữa Mùa Xuân. Rằng, thế gian này không phải ai cũng là mùa Xuân. Nhưng mỗi người một số phận. Có người là mùa Đông lạnh lẽo hắt hiu. Ai đó lại là mùa Hạ, nắng gắt cháy da dưới ánh mặt trời gay gắt, mồ hôi đầm đìa kiếm cơm, kiếm gạo. Có kẻ lại là mùa Thu ảm đạm trong cái cô đơn, bị ruồng rẫy ra khỏi cuộc đời ghẻ lạnh.



   Mong lắm thay, ước gì nơi cõi nhân gian này. Những ai là Mùa Xuân sẽ biết xớt chia nụ cười, động lòng trắc ẩn. Con tim biết thổn thức trước  bao cảnh đời, ngày đêm đang lây lất sống qua kiếp người hiu hắt . Rất nhiều, chung quanh ta rất nhiều những con người bất hạnh, không có Mùa Xuân. Họ đang đợi ta mở rộng trái tim.

                Mùng 8 Tết Bính Thân 2016                                                                                    HMG

                            
                                          

Thứ Ba, 2 tháng 2, 2016



                           Người Đau Cứu…Người Bệnh!

   Đâu đó, khắp nẻo đường Quê Hương, vẫn có những con người âm thầm lặng lẽ ra đi gieo vãi yêu thương, thắp sáng tình người. Ngày nay, với tiến bộ khoa học công nghệ thông tin, qua mạng xã hội Facebook, chúng ta dễ nhận ra những đoàn, hội thiện nguyện các địa phương hoạt động công khai mạnh mẽ. Một tín hiệu đáng mừng giữa một xã hội, mà nhiều người bi quan, cho rằng hôm nay con người đang trở lên vô cảm, lạnh lùng…

   Khi có thời gian online, tôi rất thích đọc và xem những hình ảnh từ thiện trên Facebook. Chẳng hạn nhóm thiện nguyện Discovery Cao Bằng. Nhóm thường xuyên lên những vùng núi cao Đông Bắc hiểm trở, lội bộ chuyển hàng cứu trợ trong điều kiện rất khó khăn…Xem xong mà thấy thèm,thấy ham…Ước gì mình còn trai trẻ để được làm những việc cao đẹp như thế!

  Nay tuổi về hưu, chân mòn, gối mỏi, chẳng còn sức để làm những việc to tát. Thôi thì, tôi vẫn âm thầm chọn cho mình những việc nho nhỏ giúp ích cho đời, chia sẻ tình người cho đồng loại. Đối tượng tôi chọn là những người dân tộc thiểu số, họ sống trong hoàn cảnh cùng cực khó khăn, bệnh tật…

   Sáng nay, tôi tới sóc Bon Gõ, chở chị Ka Thẻo (người Châu Mạ, 51t, chồng chết), bị bệnh Xơ Gan tới một thầy thuốc nam chữa thuốc gia truyền…Ba năm qua, chị không có tiền chữa nơi Bệnh Viện, đành tuyệt vọng nằm ở nhà. Khổ cái thân già tôi, cái lưng đau đớn vì bệnh thoát vị đĩa đệm, nhưng vẫn cố dằn cơn đau, chở chị trên xe Honda, vượt gần 50km đường rừng. Ô hô, “người đau cứu…người bệnh”.


   Trong tình cảnh khốn khó, chị không biết trông nhờ vào ai. Tôi tìm tới giúp chị chẳng khác nào cái phao cứu sinh đời chị. Với căn bệnh hiểm nghèo này, khả năng vượt qua là quá thấp! Nhưng, muốn khơi lên trong chị niềm hy vọng le lói, tôi quyết tâm giúp chị tìm được ánh sáng cuối đường hầm tăm tối.

   Hơn 20 năm trải nghiệm trong công tác thiện nguyện, hành trình nhân ái của tôi thường đi trong thầm lặng ( đôi khi có chút lẻ loi cô độc). Và, ngay cả trong những tình huống bế tắc, tôi lại có niềm hy vọng lớn lao, có một điểm tựa vững vàng. Đó là niềm tin vào quyền năng của Đấng Tối Cao. Ngài sẽ ra tay trợ giúp trong lúc ngặt nghèo nhất. Trên thế giới, không hiếm những bệnh nhân được chữa lành bởi niềm tin Tâm Linh, mà khoa học không thể giải thích được.

   Trên quãng đường dài đi tới thầy thuốc, tôi thầm thĩ cầu xin Chúa ban ơn chữa lành bệnh cho chị, để chị đừng phải bỏ dở cuộc sống giữa chừng với đứa con trai duy nhất của chị.
                                                                                                           Trước thềm Năm Bính Thân 2016


                                                                                                                        Hoài Mặc Giang
   

Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2015




                            TrThơ  Không Nụ Cười

    Sài Gòn, xưa nay vẫn được xem là một thành phố lớn. Một trung tâm văn hóa, kinh tế đầy năng động. Là người Việt Nam, dù trong nước hay đang định cư ở nước ngoài, không ai là không biết Sài Gòn...Sài Gòn muôn hình muôn vẻ. Sài Gòn còn được mệnh danh là “Hòn Ngọc Viễn Đông”. Nghe mới mỹ miều làm sao!!!

   Nhưng với tôi, tôi lại không thích nhìn ngắm cái bộ mặt hào nhoáng, xa hoa lộng lẫy ấy của SG. Mỗi khi có dịp thong dong bách bộ, hay ngồi trên Bus đi qua những con phố, tôi hay có thói quen đưa mắt kiếm tìm trên hè phố đông đúc chật chội. Ở đó, có những con người nghèo khổ đang cố bon chen tìm cơm, kiếm gạo giữa thế giới phồn vinh...Thương lắm thay, những người già lom khom, đen đủi bán hàng rong. Có biết bao người nhập cư đổ về đây, mong đổi đời, có cuộc sống đủ đầy hơn…bằng chính những giọt mồ hôi lương thiện, chân chất. Những em bé gầy còm ngơ ngác giữa phố xá nhộn nhịp xa hoa hưởng thụ...Nhiều, nhiều lắm, những mảnh đời, những số phận đang từng ngày, từng giờ, cố ngoi lên. Cố vươn lên để sống. Sài Gòn đang đi lên, đang phát triển đến chóng mặt với những nhà cao tầng, những villa, những căn hộ hạng sang cùng những siêu xe  của giới nhà giàu...Càng tiến nhanh, càng phát triển, khoảng cách giàu nghèo hình như càng dài rộng ra!!!


   Không chỉ riêng Sài Gòn, nhưng khi đi qua bất cứ thành phố, hay vùng miền nào của đất nước, tôi vẫn có thói quen thích nhìn những người nghèo khổ đi trên đường. Đặc điểm chung của những con người cùng khổ, thật dễ nhận ra trên nét mặt họ, là thiếu vắng nụ cười! Ngôn ngữ Việt thật phong phú, nghèo luôn đi với khổ: Nghèo khổ. Mà đã khổ thì khó mà cười được. Trải dài qua những chặng đường làm từ thiện mấy chục năm qua, tôi bắt gặp rất nhiều những khuôn mặt trẻ thơ thiếu nụ cười, không có nụ cười! Nhất là những em bé người dân tộc thiểu số đen đủi suy dinh dưỡng, “bụng ỏng đít beo”. Thương quá là thương, khi trao phần quà kèm theo nụ cười yêu thương của tôi, các em cũng chẳng còn vui thú cho tôi lại nụ cười!!!


   Đó là chuyện “Trẻ thơ không nụ cười”mà chúng ta dễ bắt gặp mỗi ngày ngoài xã hội. Nhưng có một loại “Trẻ thơ không nụ cười” mà ít ai quan tâm và nhận biết trong ý thức nhân bản. Có hàng triệu-hằng triệu- trẻ thơ còn rất bé bỏng trong bụng mẹ đã không có nụ cười. Không được cười. Cấm cười. Đó là những thai nhi vô tội đã bị giết thảm thương, tàn nhẫn, vô nhân đạo.

   Thế giới hôm nay, trái đất này đang trải qua một thảm họa diệt chủng. Hàng ngày, có những tay đao phủ, mặt người nhưng dạ thú, ra tay tàn độc giết hại hàng trăm thai nhi vô tội. Mỗi năm, có hàng triệu thai nhi bị giết tức tưởi. Việt Nam là nước trong top 5 có tỷ lệ nạo phá thai cao nhất thế giới! Thỉnh thoảng có vụ án thảm sát nào đó, người ta thi nhau vào cuộc để kết án, để bàn tán...xót xa, ghê sợ. Nhưng có mấy ai lên tiếng bảo vệ, xót xa cho những thai nhi bị giết một cách man rợ? Những vụ thảm sát, nạn nhân cùng lắm bị vài ba vết đâm chém. Nhưng, qua hình ảnh cho chúng ta thấy, những thai nhi đã thành hình hài con người, đã phải đau đớn biết bao khi bị phanh thây, thân thể bị xé nát, tách rời mới trục xuất ra khỏi lòng mẹ!!!


   Trái đất đang ngày đêm oằn mình, rên xiết bởi máu các thai nhi đổ ra, thấm ướt, vương vãi khắp nơi. Chân chúng ta đang bước đi qua những vết loang của tội ác tày trời mà không biết. Nhân loại đang đeo trên mình một bản án khó thể tha thứ. Tội giết người. Người giết người. Một ngày nào đó, con người sẽ phải trả giá cho tội ác này.

    Chắc hẳn, trong chúng ta, không ai muốn, không ai dám để tay mình vấy máu vào tội ác nạo phá thai. Nhưng như thế chưa đủ! Xin mỗi người hãy biết nói KHÔNG với tội ác này và cùng chung tay ngăn chặn, đừng để tội ác mỗi ngày tiếp diễn với con số tăng lên. Ít ra, tội ác cũng được kéo giảm phần nào. Thế giới sẽ tiêu vong, hành tinh này sẽ cằn khô, hoang mạc … khi nào “Trẻ TKhông NCười còn ở mức báo động đỏ!!!
  

  

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015




                                                                                                              
                                                      Hoàng Thiên Bất Phụ...
   
     Sáng nay trời nắng đẹp, có vị khách cao niên ghé nhà chơi. Kể nhau nghe chuyện đời dâu bể, đoạn trường ai cũng qua. Loanh quanh chuyện ta chuyện người, nhưng không phải “tám” chuyện tào lao, mà ngồi lại ngẫm suy cái phúc, họa con người. Sự càn khôn Trời Đất. Có vay có trả. Gieo nhân hái quả.Vv...Và vv...

    Ly cafe sữa trên tay chợt thấy đậm đà hơn, ngọt lịm hơn mọi lần trước. Khi bỗng nhiên cụ khách làm mặt nghiêm. Đời tôi nhớ mãi một câu :”Hoàng Thiên bất phụ hảo tâm nhân”. Thoạt nghe tôi chưa kịp hiểu, mấy giây định thần mới ồ lên một trận cười khoái trá. Tâm phục khẩu phục cho câu nói, không biết xuất xứ từ đâu, bởi danh nhân nào. Nhưng chắc đó là câu chữ Hán?


     Nếu nghe được câu danh ngôn đó cách nay mấy chục năm, khi còn là tuổi trẻ nông cạn, trải nghiệm trường đời chưa có là bao, thì chắc tôi đã vô tâm bỏ ngoài tai. Nhưng nay ở cái tuổi lục tuần có lẻ. Bóng xế chiều tà, sáng nay tình cờ nghe câu nói ấy nó vận vào cuộc đời mình quá đỗi!!! Cách nay hơn 10 năm, một gia sư, cũng là bạn thân tôi, anh vốn tính thâm trầm, khiêm tốn (dù rất thông minh). Bộ não anh là một bảo tàng đáng nể. Anh cũng truyền đạt cho tôi một câu danh ngôn :” Đức năng thắng số”.

    Cuộc đời. Phúc họa khôn lường. Phúc nằm trong họa. Họa ẩn trong phúc. Mấy mươi năm qua, tôi bị dập vùi, va đập lăn lóc giữa sân chơi khắc nghiệt cuộc đời, nếu tôi không tích góp chút ít phúc đức vào “Tài khoản” đời mình, qua những việc làm từ thiện cho người nghèo khó, bất hạnh; có lẽ giờ đây tôi không còn đứng vững và tồn tại, sau những tai ương bất trắc cho bản thân và gia đình. Vâng tôi tin, tôi xác tín :” Đức năng thắng số”. “Hoàng Thiên bất phụ hảo tâm nhân”.

    Tiễn chân vị khách quí ra về, tôi vỗ vai cụ thân tình :” Bố ơi, hôm nay con đãi bố ly cafe trị giá có 2 ngàn đồng. Nhưng con lấy lại của bố một lượng vàng.” Khakha......Cám ơn bố đã cho con một tài sản, còn quí hơn lượng vàng ròng bố ạ! Cám ơn bố!

    Cuộc đời thế đó. Trường học dạy ta kiến thức, nhưng trường đời dạy ta túi khôn loài người. Ta có thể tiếp thu mọi nơi, mọi lúc. Từ mọi người. Già cũng còn cần học. Biết lắng nghe là học.
                                                                                                     Một ngày an nhiên hạnh phúc
                                                                                                     23-11-2015      Hoài Mặc Giang